Tại một góc nhỏ trong thư viện trường, Lisa lặng lẽ ngồi, mắt dán chặt vào màn hình. Cô khẽ nhíu mày khi tập trung đọc các mô tả công việc trên Glassdoor, Indeed, Craigslist và một loạt các trang tìm kiếm việc làm khác. Hẳn phải có đến hơn hai mươi tab chi chít trên đầu màn hình. Cô thở dài nặng nề khi mắt dán chặt vào dòng chữ: “Ứng cử viên sáng giá sở hữu ít nhất hai năm kinh nghiệm trong lĩnh vực kể trên”.

96468bbf68cfecb37f0dd1f0e0061affMí mắt cô rủ xuống khi cô đóng các tab lại. Cô tự nhủ mình không muốn làm việc tại McDonald hay bất kỳ chuỗi thức ăn nhanh nào khác. Cô năm nay 21 tuổi, hiện đang học năm cuối, mà bản thân vẫn không biết mình sẽ đi về đâu. Cô ấy có thể làm thực tập không lương nhưng cô ấy gần như cháy túi. Tủ lạnh ở nhà gần như trống không, chỉ còn lác đác mấy hộp thịt nguội chưa khui và lốc bánh mì quá hạn cả tuần. Cô đưa mắt nhìn hình ảnh phản chiếu của bản thân trên màn hình máy tính lập lờ, lắc đầu ngao ngán.

Cô mở Facebook và Instagram của mình. Từ story này đến story từ bạn bè và người quen của cô lướt ngang trước mắt liên tục như một thước phim. Một số người đang quẩy hết mình tại bữa tiệc đâu đó, một người say sưa check in tại một quán pub có tiếng. Một số, may mắn hơn, đang vi vu đâu đó ở Châu Âu. Một số người bạn thân của cô được giao hẳn công việc lương cao ngay sau khi tốt nghiệp. Câu chuyện của họ chắc phải thú vị và kỳ thú lắm, cô tự nghĩ. Một cảm giác bất an bỗng dưng xâm chiếm tâm trí cô: có phải cô ấy đang không sống hết mình? Bản thân mình có đang đi đúng hướng? Cô ấy đã đạt được gì trong năm nay? Cô ấy có xuất xắc ở lĩnh vực bản thân muốn theo đuổi ko? Cô lo sợ về tương lai vô định phía trước.

“Những người độc thân muốn có mối quan hệ, những người có cặp tự hỏi liệu họ có đang bỏ lỡ điều gì không, những người đi du lịch thì cảm giác nay đây mai đó, những người ổn định thì bồn chồn không yên, những người bạn cũ khao khát những người bạn mới, những người bạn mới hoài niệm về những người bạn cũ, và về cơ bản thì hầu như mọi người ở lứa tuổi tôi, ở khắp mọi nơi, đều có nỗi lo lắng nào đó làm họ thao thức mỗi đêm, bồn chồn không thôi. Họ cảm giác rằng bằng cách nào đó họ bỏ lỡ nhiều thứ ngoài kia, rằng những gì họ đang làm không hoàn toàn là điều đúng đắn.” Lillian Schneider, cộng tác viên của tờ Huffpost bày tỏ.

9353eea74f736eb4e1ebc8a11c7d52fa

Cảm giác bất ổn này được gọi tên là “A Quarter-Life Crisis” (Tạm dịch khủng hoảng tại ¼ cuộc đời). Tất nhiên cuộc sống bao hàm nhiều loại bất mãn. Người ta có thể không hài lòng với món ăn mà họ trả bằng cả tuần lương để thưởng thức, ai đó bất mãn với điểm bài kiểm tra của mình mặc dù họ cày nhiều đêm trước đó, hoặc chất lượng của quần áo bạn đặt mua online, thoạt nhìn trên ảnh thì đẹp đến khi nhận được mới nhận ra tiền nào của đó. Nhưng “Quater-Life Crisis” phức tạp và dai dẳng hơn những loại khủng hoảng kể trên. Nhà tâm lý học lâm sàng Alex Fowke định nghĩa loại khủng hoảng này là một thời kỳ bất an, đầy nghi ngờ và thất vọng xung quanh sự nghiệp, các mối quan hệ và tình hình tài chính của bạn”

Một số nghiên cứu cho thấy ngày nay người trẻ trong độ tuổi đôi mươi trải qua loại khủng hoảng này nhiều và sớm hơn so với các thế hệ trước, Harvard Business Review cho biết. Đặc biệt, trong thời kỳ hoàng kim của công nghệ thông tin và mạng xã hội, việc so sánh bản thân với những người khác trên mạng là điều không thể cưỡng lại. Vấn đề là những gì mọi người trên phương tiện truyền thông xã hội muốn bạn nhìn thấy chỉ là một khía cạnh của cuộc sống của họ – cụ thể khía cạnh hạnh phúc và viên mãn. Mọi người có xu hướng chia sẻ những tin tức và hình ảnh mang tính tích cực về bản thân họ, điều mà nhà tâm lý học của Đại học Houston Mai-Ly Nguyen Steers gọi là “chuyên mục điểm lại những điều tuyệt nhất về bản thân mỗi người”. Hơn nữa các trang mạng xã hội thường xuyên đẩy những tin tức tích cực đó đến những người dùng khác. Hiện thực của người khác dù xấu xí đến mấy cũng gần như có thể bị cắt xén và uốn nắn để xuất hiện xinh đẹp và hoàn hảo nhất trên Facebook hay Instagram, vô tình khiến người dùng có cảm giác thiếu sót và nản lòng về hoàn cảnh của chính mình.

3989a9d09147c15473037d2e1ad80a69

Khi chúng ta bắt gặp ai đó cùng lứa có tài sáng tạo hoặc phong thái chuyên nghiệp hoặc viên mãn hơn trong sự nghiệp và tình duyên hơn bản thân họ, sự băn khoăn lướt qua như một cái hắng giọng nhỏ nhẹ, nhưng đó cũng vô tình là điều ta bắt gặp qua từng trang nhật ký đong đầy suy nghĩ, trong những đêm thấy mình bỗng dưng khó chợp mắt lạ thường để rồi trở mình đăm chiêu. Những băn khoăn chợt ập tới khi ai đó buồn chán lướt Facebook cập nhật những gì người đương thời của của họ đang trải nghiệm.

Thử hình dung rằng bạn được sinh ra và lớn lên ở một nơi nào đó, hiếm khi được khám phá thế giới bên ngoài, những hình ảnh du lịch long lanh trên Instagram hay trên những tờ quảng cáo du lịch có gợi lên sự khao khát khám phá bên trong bạn? Bạn chợt suy ngẫm về cuộc sống của chính mình và nhận ra xung quanh bạn là những người mà bạn biết, những nơi chốn quá đỗi quen thuộc, những con đường đến trường hay công ty mà bạn thuộc nằm lòng. Tất nhiên, bạn sẽ muốn đóng gói hành lý của mình và nhảy lên chuyến bay sớm nhất đến nơi bạn luôn mong muốn đặt chân tới. Nhưng điều này đơn giản là không thể vì bạn bị ràng buộc bởi nghĩa vụ và bị giới hạn về tài chính. Do đó, mong muốn không được thỏa mãn này dần dần biến thành cảm giác bất ổn chồng chất bên trong mỗi người và trỗi dậy bất cứ khi nào ta bắt gặp khó khăn và thất bại.

Nhưng ngay cả những tay phượt hay những con người phiêu du cũng bồn chồn nhung nhớ nhà, sự ổn định và những thói quen quen thuộc. Caroline Makepeace, một blogger du lịch bày tỏ trên blog của mình:

“Tôi rất thích sống ở Chicago vào mùa hè.

Sri Lanka NÓNG CỰC năm nay, tôi phải đến đó ngay.

Chúa ơi tôi luôn ao ước ngao du Nam Phi một lần nữa. Mua một chiếc 4WD và lạc.

Một chuyến đi đường quanh Oz thì sao?

Và rồi hình ảnh khu vườn nhỏ bé xanh mướt hiện lên trong tâm trí tôi, cùng với những công thức nấu ăn ngon được tôi hoàn thiện trong căn bếp rộng rãi của mình, và những bữa tiệc tôi tổ chức với bạn bè và con cái của họ. Gia đình tôi, các bà mẹ ở trường, bạn cũ và hàng xóm. Nến thơm phảng phất hương vani, bánh nướng bí ngô thơm ngọt và mojitos xếp trên băng ghế nhà bếp.”

678291665fca0331b735ad471dc0f469Hầu như tất cả mọi người ở độ tuổi hai mươi đều lo lắng về lựa chọn của mình, bất kể người thành công và hạnh phúc, bởi vì băn khoăn là một phần không thể tránh khỏi của cuộc sống. Suốt những năm đầu đại học, bạn tự hỏi liệu nghề nghiệp bạn chọn có phù hợp với bạn không, liệu bạn có nhận được một công việc được trả lương cao sau khi tốt nghiệp và ổn định với nó mãi mãi. Hàng tấn câu hỏi và nỗi băn khoăn lang thang trong tâm trí những năm tháng đó. Nếu những người ở giai đoạn cuối của cuộc đời họ tự hỏi, “Tôi đã sống hết mình chưa”, thì người trẻ ngày nay cứ mãi băn khoăn làm thế nào để sống hết mình và làm cuộc sống của chính mình đáng giá.

Tất cả những gì tôi muốn nói là bất cứ ai đang đọc bài viết này và đang trải qua cuộc khủng hoảng nói trên, xin đừng hổ thẹn về bản thân bạn và những nỗi băn khoăn tưởng chừng mãi không dứt kia. Ai đã, đang và rồi cũng sẽ phải trải qua giai đoạn này, dù sớm hay muộn, dù trong thời gian ngắn hay dài, dù cho họ có trông hạnh phúc hay thành công thế nào. Mọi việc rồi sẽ đâu vào đó. Hít thở và cho phép những nỗi băn khoăn và nghi hoặc đưa bạn khám phá vô vàn những khả năng trong cuộc sống. Một ngày nào đó khi bạn già đi và ổn định, bạn sẽ nhìn lại, hồi tưởng và có lẽ có phần nuối tiếc thời kỳ khủng hoảng đẹp đẽ đó.

Nội dung: Uyên Nguyễn | Biên tập: Rosie | Thiết kế: Vy Lê

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.