Với một người vũ công, phòng tập cũng là một loại sân khấu. Không ánh sáng, không tiếng hò reo, nhưng cái cảm giác được lướt trên mặt sàn nhẵn nhụi và ngắm nhìn từng đường nét, góc cạnh uyển chuyển của mình trong gương cũng đã đủ làm lòng người thỏa mãn. Ở đó, người vũ công là khán giả của chính mình, và đó là tất cả những gì diễn ra trong đầu tôi cái khoảnh khắc được đứng trên sàn nhảy một lần nữa, sau rất nhiều năm.


For a dancer, a dance floor is not any far different from a stage. No lights, no cameras or cheering from the crowd, yet the vibrating sensations from every move they make and the reflections of their body on the mirrors already make up for everything. Once their feet are landed on the dance floor, a dancer becomes both a performer and a spectator, passionately expresses and explores the art of their own body. These thoughts overwhelmed my mind the moment I got myself back to the dance floor for the first time after years of abandoning it.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.