Chuyện hai người bơ vơ trên biển

Có hai người nọ bị bỏ rơi trên một hoang đảo nhỏ giữa đại dương mênh mông.

f9d18ce111fdc2924698f1fc2488433f

Một người bỗng lên cơn hoảng sợ, liền nhảy ùm xuống nước và bắt đầu bơi. Anh ta hy vọng cứ bơi mãi như vậy, bằng một cách nào đó anh sẽ được cứu tìm nếu tìm thấy một đất liền, thuyền bè cứu hộ hay bất cứ thứ gì tương tự như vậy.

Người còn lại đứng nhìn người kia hớt hải bơi đi, trong đầu nảy lên nhiều suy nghĩ. Anh muốn mình phải tìm được đường về đến đất liền. Anh cần một con thuyền nhỏ đủ sức để bơi trên biển nhiều ngày, thứ có thể làm được từ những tài nguyên trên đảo, cùng vài công cụ nữa để bắt cá và trữ nước mưa để uống cho suốt chuyến đi. Nếu gặp được thuyền cứu sinh, anh sẽ nhờ họ đưa anh vào đất liền. Nếu không, các dòng chảy trên biển sẽ làm điều đó.

Không rõ là giữa đường đi, anh chàng có gặp bão lật thuyền hay không, nhưng tôi rất mong anh chàng có được một kết thúc có hậu như trong Life of Pi.

Chết chìm hay được cứu?

Ai trong chúng ta cũng cần ‘được cứu’, và được cứu ở đây chính là đạt được điều gì đó có nghĩa trong đời. Nó cho ta biết cuộc đời mình có giá trị và đóng vai trò như một loại động lực giúp ta sống tiếp và sống tốt. Suy cho cùng thì chẳng ai muốn cảm thấy sự tồn tại trên đời của bản thân là vô dụng cả.

Nhưng nếu bạn thậm chí không xác định rõ được cái gì mới có thể cứu được bạn, tất cả những gì bạn làm sẽ chỉ là bật chế độ tự lái và thả mình bơi vô định theo dòng chảy của xã hội.

50086273_2227044484290174_381809265330880512_n

Bạn đi học cấp 1, cấp 2, cấp 3 và nếu có khả năng thì tiếp đó là một tấm bằng đại học, vì đơn giản là vì hầu hết mọi người trong xã hội đều làm thế. Có bằng đại học rồi, bạn sẽ có thể đi làm dù là người ta nhận bạn vào vị trí gì trong công ty của họ đi chăng nữa, vì có một công việc là cách ổn định nhất để tạo thu nhập, và cũng đơn giản là vì hầu hết mọi người trong xã hội đều làm thế. Những gì thầy giảng dần trở nên quá râm ran vô nghĩa. Những gì sếp nói dần trở nên quá nhàm chán. Và những sự cố gắng, gồng mình lên bơi mãi của bạn dần làm bạn kiệt sức. Bạn vốn hoàn toàn không thuộc về những nơi này, nhưng cũng hoàn toàn không biết nơi nào mới là dành cho mình. Mọi công sức và nỗ lực gồng mình lên bơi hóa ra đều là vô nghĩa.

Nhưng mọi chuyện vốn đâu nhất thiết phải xảy ra như vậy.

Nhìn lại câu chuyện về hai người giữa biển của chúng ta, có lẽ là nhìn sơ qua thì bạn cũng đoán được, người đuối sức và chết chìm đầu tiên trước khi anh ta được cứu 96,69% chính là anh chàng thứ nhất, trừ khi anh ta là Aquaman. Cá nhân tôi cũng cho rằng đó là phương án ngu ngốc nhất mà một người có thể lựa chọn khi đối mặt với cảnh bơ vơ trên biển, chưa kể đến tỉ lệ thành công phải nói là thấp cùng cực. Do đó, chẳng có lý do gì mà bạn – một người mới vừa đủ tuổi bước vào đời và hân hạnh mời đến cái hoang đảo bao quanh bởi đại dương vô định như tương lai của bạn kia – lại phải hấp tấp nhảy xuống bơi mà không có lấy một kế hoạch thực hiện cụ thể trong tay hay biết rõ mình cần phải đi về đâu.

Hãy dừng một giây.

50531552_342900556548497_5461138396757884928_n

Hãy dùng một giây đó để làm hai việc rất đơn giản: đặt ra một mục tiêu cụ thể cho chính mình, và đặt ra một kế hoạch cũng cụ thể không kém mô tả mọi thứ bạn cần làm để đạt được mục tiêu đó.

Đặt ra mục tiêu cụ thể cho phép bạn được toàn quyền kiểm soát hướng đi của cuộc đời mình. Không chỉ thế, nó còn giúp nâng cao hiệu quả của những nỗ lực đã bỏ ra bằng cách giúp bạn thấy và hiểu rõ được những việc cần làm, phải làm, phương án dự phòng cho những tình huống rủi ro và khiến bạn hoàn toàn tập trung vào kế hoạch đã vạch ra đó.

Đặt mục tiêu như thế nào?

Rất nhiều người không biết rõ mình muốn gì, và điều này có lẽ xuất phát từ việc họ không có một cái nhìn thấu đáo về các sở thích và khả năng của họ.

Hãy tự đưa bản thân ra ngoài kia để biến mình thích gì, giỏi gì và cần gì.

Đổ lỗi cho nhà trường và các lịch học dày đặc vì không tạo điều kiện cho bạn được khám phá các khả năng của bản thân là một lựa chọn, nhưng nó sẽ chẳng có ích bằng việc xác định rằng mình phải khiến bản thân thử và trải nghiệm ngay từ bây giờ. Bạn sẽ chẳng bao giờ biết là mình thích bơi hay không cho đến khi được xuống nước, cũng như sẽ chẳng biết mình không thể chịu được việc phải ngồi văn phòng từ 9 đến 5 giờ mỗi ngày, năm ngày mỗi tuần cho đến khi phải thực sự làm việc trong văn phòng (có thể một số người sẽ làm được, nhưng thật xin lỗi, tôi thì không).

50231596_342620413239959_584345981546397696_n

Một mục tiêu sơ sài như ‘kiếm được thật nhiều tiền’ hay ‘có một sự nghiệp thành công trong ngành abcxyz’ là không đủ. Bạn cần một thứ gì đó cụ thể hơn, như ‘trở thành biên tập viên mảng thời trang của tạp chí Vogue trong vòng 5 năm tới’, ‘mua nhà riêng với giá dưới 4 tỷ trước tuổi 30 từ công việc freelance hiện tại’, ‘xây dựng được công trình kiến trúc đạt giải IAA hạng mục nhà riêng’ hay ‘tạo một kênh YouTube triệu lượt views về nấu nướng và kiếm ra tiền từ đó’. Những mục tiêu thật cụ thể như thế mới có thể cho bạn thấy một lối đi cụ thể và những gì cần làm để đạt được mục tiêu đó.

Cứ cho rằng bạn muốn trở thành một biên tập viên mảng thời trang cho Vogue đi. Vậy thì còn đợi gì nữa mà không bắt đầu tìm hiểu những gì bạn cần phải có để có thể đạt được vị trí đó, hay đơn giản là quy trình tuyển dụng của Vogue? Họ yêu cầu bạn có một tấm bằng đại học chuyên ngành? Hãy đi lấy tấm bằng đó cho bằng được. Họ yêu cầu bạn cần phải có một portfolio về thời trang? Hãy bắt đầu xây dựng portfolio của mình ngay từ hôm nay. Hồ sơ tuyển dụng cần có 2 năm kinh nghiệm ở vị trí tương đương? Hãy đào bới mọi vị trí thực tập có thể để có thể tích lũy kinh nghiệm ngay trong quá trình học để tiết kiệm thời gian. Có như vậy, khi thời cơ đến, bạn mới có thể có sẵn mọi thứ họ cần trong tay và đạt được nó trong một tư thế sẵn sàng hơn bất kỳ ứng viên nào khác.

Kiên định với mục tiêu

Có một sự thật là dù chúng ta có đặt mục tiêu cụ thể đến chừng nào đi nữa, rất khó để có thể đạt được nó một cách nhanh chóng và như mong đợi. 

50574133_2392909644278194_3483751164669853696_n

Khi Edwin C. Barnes bắt tàu đến East Orange, New Jersey, anh ta mang trong mình một mục đích lớn lao nhưng vô cùng cụ thể – được làm việc với nhà phát minh lừng danh Thomas Alva Edison. Không phải là làm việc cho, mà làm việc với Edison. Lúc bấy giờ, chàng trai trẻ này chẳng có gì trong tay để gây ấn tượng với Edison. Anh ta thậm chí còn không đủ tiền trả vé tàu mà phải đến East Orange, nơi văn phòng Edison tọa lạc lúc bấy giờ, trên một chuyến tàu chở hàng. Nhưng tất cả đều không sao, vì có một việc mà anh đã làm đúng, đó là kiên định với mục tiêu đã đặt ra.

Không mấy ngạc nhiên khi sau lần gặp đầu tiên và nghe qua đề nghị trên của Barnes, Edison đã từ chối. Tuy nhiên, do quá ấn tượng bởi thái độ của người thanh niên kỳ lạ này, Edison đã cho anh một vị trí quét dọn trong văn phòng. Barnes vô cùng vui vẻ chấp nhận, vì anh biết rằng với công việc này, anh sẽ được theo dõi, học hỏi và tìm hiểu cách làm việc của Edison. Hơn hai năm trời trôi qua và Barnes vẫn không đạt được mục đích chính của mình. Nhưng với sự kiên định với mục tiêu đã đặt ra, anh đã đủ kiên nhẫn để chờ cho đến khi cơ hội của mình đến.

Khi Edison hoàn thành việc phát minh ra chiếc máy đọc Edison (sau này là Ediphone), không nhân viên kinh doanh nào của ông tỏ ra hứng thú với nó hay tiềm năng về doanh thu từ phát minh này ngoài Barnes. Anh đã đề nghị được kinh doanh sản phẩm này với Edison, và sau đó, việc bán hàng vô cùng thành công của nó đã chính thức đưa Barnes lên trở thành người cộng sự của Edison trong suốt hơn ba thập kỷ. Cặp đôi này đã thành công đến mức, một khẩu hiệu mang tên “Edison sản xuất và Barnes lắp đặt” đã được ra đời.

Một người trẻ quá khao khát những thành công đến vội hẳn đã bỏ cuộc trong chỉ vài tháng đầu tiên. Nhưng chính kiên định mới là cái vạch ra ranh giới giữa những mục tiêu đặt ra chơi cho vui với những mục tiêu thực sự có nghĩa.

Như Benjamin Franklin từng nói,

Thất bại trong việc lên kế hoạch cũng chính là lên kế hoạch để thất bại.

Những ngày lênh đênh trên biển của bạn còn dài. Cuộc đời cũng còn dài, và miền đất liền dành riêng cho chính bạn vẫn còn chờ. Thay vì ngồi đó ủ dột, lo âu về một tương lai chẳng biết sẽ đi về đâu hay tiếp tục chịu đựng những thứ quá đỗi vô nghĩa với khả năng và mong muốn của bạn, hãy thay đổi từ hôm nay. Hãy cho mình một mục đích để những gì bạn sắp làm trong nhiều năm tới đây thực sự có nghĩa. Hãy thôi vùng vẫy giữa đại dương.

Content & Edit: Rosie | Visual Design: Vy Le
Images from Internet.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.