Có những ngày, thế giới dường như chẳng còn gì có thể làm cho bạn đủ hứng thú được nữa. Và đối với những người cần phải viết gì đó ngay lúc này như tôi thì điều đó chỉ tổ gây căng thẳng thần kinh hơn.

TV thì vẫn cứ đưa tin, nhưng chẳng có gì đủ hấp dẫn để có thể để tâm tới. Những người bạn theo dõi trên Instagram thì vẫn cứ mãi đăng hình, nhưng chúng trông chẳng có gì mới mẻ nên bạn cứ thả like đại trà như thể phản xạ tự nhiên hơn là thật sự thấy thích. Bạn thậm chí unfollow vài người chỉ để tránh cảm thấy phiền hà bởi những thứ mà họ post.

Vào những ngày như thế này, đầu óc tôi bỗng trôi dạt đến một vùng trời mà ở đó ngập tràn những suy nghĩ miên man bất định về ý nghĩa sự tồn tại của bản thân, về vai trò của cái ác trong việc vận hành thế giới hay thứ gì đó đại loại vậy.

Thế rồi bằng cách này hay cách khác, tôi bỗng thấy mình dành trọn cả ngày cho cái Kindle, đọc hết cuốn này đến cuốn khác để tìm kiếm cho mình câu trả lời thỏa đáng. Bắt đầu từ Maps of Meaning của Jordan Peterson, cho đến A Brief History of Time của Stephen Hawking và cuối cùng là How to Have Confidence and Power in Dealing with People của Les Giblin (cuốn này thì không liên quan lắm, chẳng qua là tôi có buổi phỏng vấn xin việc tuần sau).

a391c4580d428b880ffce8ca93928d19
@ottokim

Không phải tôi đang cố khiến mình trông thật thông thái hay gì. Thực tế thì hai cuốn đầu khiến tôi cảm thấy đần hết biết luôn, dù ngài Hawking quá cố đã gắng sức sử dụng nhiều thuật ngữ đơn giản, dễ hiểu tới cỡ nào đi nữa.

Từ mỗi cuốn như vậy, tôi rút ra được kha khá thứ thú vị.

Jordan Peterson từng là thành viên của hội nhóm xúc tiến chủ nghĩa xã hội ở trường đại học của ông trước khi nhận ra có gì đó sai sai và quyết định chuyển sang tâm lý học (ờm, tôi chỉ mới đọc có phần mở đầu à).

Stephen Hawking giúp tôi lần nữa khẳng định sự đúng đắn của mình khi quyết định từ bỏ giấc mộng được làm việc cho NASA, bởi dù tôi có đam mê tìm hiểu vật lý học thiên văn và các công trình nghiên cứu của Hawking cỡ nào đi chăng nữa thì ngay giây phút gấp quyển sách lại, tôi chả nhớ mình đã đọc cái gì…

Và rồi đến lượt Les Giblin, người bàn luận về tầm quan trọng của việc lắng nghe khi giao tiếp với mọi người, nhưng bằng cách này hay cách khác những ý tưởng của ông lại giúp tôi nhìn ra được giải pháp cho vấn đề của mình.

Theo Giblin, “các nhà tâm lý học hiện đại không hề chúng ta phải hạ thấp bản thân mình hay vượt qua những ham muốn, bản năng ích kỷ của mỗi cá nhân. Họ khuyên rằng chúng ta nên gỡ bỏ mọi sự chú ý của mình khỏi bản ngã – ngừng tự cho mình là trung tâm và ngừng ích kỷ một cách nhỏ nhặt, ngu ngốc.”  

192c2e371f16fb53338df1f5add58ece
@salgoolulu

Thật khó để gợi nhớ được không biết bao nhiêu lần tôi cố biến những bài viết của mình thành một thứ gì đó đủ xứng tầm thắng giải Pulitzer, và rõ ràng đó là một thứ gì đó hoàn toàn ngoài tầm với (ít nhất là ở hiện tại) bởi lẽ tôi vốn dĩ chẳng có chuyên môn hay bằng cấp gì về ngành báo chí cả. Nhưng bất cứ khi nào ngồi xuống gõ máy, rất khó để tôi có thể cưỡng lại được ham muốn phải viết ra cho bằng được một tác phẩm để đời. Trớ trêu thay, cách nghĩ này cũng chính là thứ ngăn tôi thực sự bắt đầu bài viết của mình và để cho chữ nghĩa tuôn ra.

Bất kì người dạy nhảy giỏi nào cũng sẽ bảo với học trò của họ rằng, “khi nhảy, hãy bỏ sự tập trung khỏi đôi chân của bạn.” Một người vũ công quá tập trung vào đôi chân của mình hay bắt đầu tự hỏi liệu chân anh ta có đang nhảy đúng bước hay chưa sẽ rất dễ sẩy chân, hay ít nhất là sẽ trông vụng về và cứng nhắc. Những người dạy nhảy không bảo bạn phải chặt chân hay cưa giò đi chỉ vì đặt quá nhiều sự tập trung vào đôi chân sẽ khiến bước nhảy xấu đi. Trên thực tế, họ khuyến khích các học trò phải ngày càng luyện cho đôi chân khỏe mạnh hơn bằng nhiều bài tập nhất định. Khi một người vũ công biết rằng chân của anh ta đã đủ mạnh, đủ dẻo, rằng anh ra hoàn toàn có thể đặt niềm tin vào chúng, thì anh ta càng dễ dàng quên chúng đi trong lúc nhảy hơn.

Một người vũ công giỏi phải biết lắng nghe theo tiếng nhạc. Bí mật của việc nhảy tốt, là một khi bạn đã học được những bước cơ bản rồi, cần phải ngừng tự nhủ mãi với bản thân rằng, “Giờ thì mình phải bước sang phải nè, rồi giờ thì chân trái bước một bước ngắn nè.” Nếu bạn làm thế, bạn chẳng thể nào bước đúng theo nhịp hay tiếng nhạc được nữa.

Les Giblin

Đôi khi, bạn cứ phải để mọi thứ tuôn ra một cách tự nhiên, và giờ đây, tôi đang lắng nghe theo tiếng nhạc của niềm ham muốn được chia sẻ những thứ đang xảy ra với tôi hiện giờ.

f5630e9ea731e5937c6430ab43250fe6
@ottokim

Các bác sĩ tâm lý giúp đỡ bệnh nhân của mình bằng cách cho phép họ được chia sẻ những gì họ đã trải qua, và ai trong chúng ta cũng cần một dịp nào đó để xả hết mọi thứ trong đầu mình ra. Ngay khi quyết định trải hết lòng mình trong bài viết này, vốn dĩ tôi đã tin tưởng để bạn trở thành bác sĩ tâm lý của tôi rồi.

Vậy thì, có điều gì bạn cảm thấy cần được chia sẻ không? Bạn đang trải qua những điều gì?

Hãy nói hết ra đi, và rồi cơn stress này sẽ tan qua mau thôi.

Featured image by @llt1711

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.