“Khi làm nóng sữa”, An từ tốn giải thích. “Hãy chắc chắn rằng vòi tạo bọt nằm dưới bề mặt sữa khoảng 1/4, cứ giữ nguyên như vậy trong 2-3 giây, sau đó nâng ca đánh sữa lên lại để sữa được làm nóng cho đến khi một lớp bọt bong bóng sữa rất nhỏ được hình thành trên bề mặt. Và kết quả cuối cùng ta có được phải trông thật óng ánh và sánh mịn.”

Đó là những ấn tượng đầu tiên của tôi khi gặp và nói chuyện với An – một nhân viên pha chế đầy nhiệt huyết và cầu toàn. Có thể cô ấy trông như một cô gái Canada gốc Á bình thường với vai trò nhân viên pha chế chuyên nghiệp, nhưng hơn cả điều “bình thường” ấy, cô đã thực tập tại Liên Hợp Quốc và hiện đang làm việc cho Chilliwack Bowls of Hope – một tổ chức phi lợi nhuận nhằm mục đích cung cấp thực phẩm bổ dưỡng cho các trường học trong Khu học chánh Chilliwack khi cô chỉ vừa mới 20. Liệu tôi đã kể cho bạn nghe về việc cô ấy nói tiếng Pháp, tiếng Anh và tiếng Hoa trôi chảy chưa nhỉ?

An-06

Cô ấy dường như luôn luôn tươm tất và làm mọi việc một cách dễ dàng. Khi nhắc đến An, đồng nghiệp đều gọi cô ấy là nhà thông thái chuyên tháo gỡ vấn đề. Ở An toát nên vẻ một cô gái châu Á chính trực mà mọi gia đình châu Á đều mong muốn con cái họ sẽ mang về nhà. Bất cứ ai gặp cô bé ấy sẽ đều nghĩ An chắc hẳn rất may mắn khi có được cuộc sống trải đầy hoa và không có bất kỳ sự va vấp nào. Thế nhưng không ai biết rằng bông hoa ấy đã phải trải qua biết bao sương gió, và mãi đến khi An được nhận nuôi khi tròn 6 tuổi, cuộc đời của cô mới thực sự bước sang một trang mới.

“Năm 4 tuổi, tôi bị lạm dụng tình dục tại chính nơi mà tôi được nuôi dưỡng, một trại trẻ mồ côi ở Trung Quốc”, An cho hay. “Và đó không phải mảng tăm tối nhất mà tôi phải trải qua.”

Đa phần chúng ta khi nhắc đến trại trẻ mồ côi đều sẽ nghĩ đó là chốn thiên đường dành cho tất cả trẻ em bị gia đình bỏ rơi một cơ hội được sống và bảo bọc trong sự quan tâm chăm sóc đặc biệt. Thế nhưng điều may mắn ấy không xảy ra với An; cô bé ấy đã thiếu hơi ấm tình thân khi chỉ vừa 3 tháng tuổi.

“Hồi đó, trại trẻ của chúng tôi rất nghèo”, An nhớ lại. “Tất cả những thứ bình thường như điện, nước hay đồ chơi đều xa xỉ với bọn trẻ chúng tôi. Trong những năm đầu được đưa tới đây, cơ thể tôi vẫn chưa đủ phát triển, những gì tôi còn nhớ đó là mình bị cột vào một góc giường khiến cổ và chân không thể nào di chuyển.”

An kể với chúng tôi rằng cô cùng 3 đứa trẻ khác từng bị nhồi nhét trong chiếc cũi chật chội và điều kiện ánh sáng thì nghèo nàn tới mức cô chẳng bao giờ biết được mặt mũi lũ trẻ trông như thế nào. “Tất cả những gì chúng tôi có là chiếc xô chỉ để ói và tiểu tiện”, cô ấy nói. “Thật lòng mà nói, 90% lũ trẻ ở đó sẽ chẳng thể nào sống sót nổi với hoàn cảnh tàn khốc như vậy.”

Tình trạng bất công và phân biệt đối xử với những đứa trẻ mồ côi vẫn luôn diễn ra tại các nước đang phát triển, ngay cả Trung Quốc cũng không ngoại lệ. Bất cứ ai ở trong hoàn cảnh như An sẽ chẳng có 1% cơ may sống sót nổi; lũ trẻ đều bị bỏ bê và dần chìm vào quên lãng. Điều tồi tệ hơn cả bắt nguồn từ những người công nhân làm tại trại trẻ, họ đều là những người lính bị trục xuất khỏi quân ngũ do vi phạm kỷ luật. Việc trục xuất đó dẫn họ đến đến một danh sách dài những vấn đề về rượu, ma tuý, các bệnh về tâm lý và bạo hành gia đình. Để rồi họ đem mọi sự phẫn nộ và bế tắc đó lên lũ trẻ vô tội bằng một cách tàn nhẫn nhất; họ cướp đi sự hồn nhiên trong sáng của các em.

An-03

Nhưng những nét hồn nhiên ngây thơ của các em bé vô tội ấy có lẽ đã bị giết chết ngay từ khoảnh khắc các em bị bỏ rơi khi mới lọt lòng. Thay vì được mơ đến những món quà dịp sinh nhật hay giáng sinh như bao đứa trẻ bình thường, các em chỉ có thể sợ hãi chờ không biết khi nào sẽ đến lượt mình bị tống trong một căn phòng tối dành cho những đứa trẻ yếu ớt và bị bỏ đói cho đến chết. Thực tế cho thấy không chỉ riêng trại trẻ của An mà các trại trẻ mồ côi trên toàn quốc đều xảy ra tình trạng tương tương tự, tuy nhiên chính phủ TQ luôn một mực phủ nhận thực trạng khắc nghiệt trên.  

An là một trong những nạn nhân của tội ác kể trên, và không ai có thể nghĩ rằng An sẽ vượt qua được và sống sót. “Vì khi sinh ra tôi đã khuyết tật bẩm sinh, mọi người đều tránh tôi như tránh hủi. tôi còn có vết bớt ngay má do di chứng của việc điều trị, nhưng người Trung Hoa lại cho đó là dấu hiệu của quỷ dữ, và tôi gần như bị bỏ mặc tự vật lộn trong trại mồ côi đầy ám ảnh ấy.”

May mắn thay định mệnh luôn mỉm cười với những kẻ không ngừng khao khát, đấu tranh vì sự sống.

Yulin, một người chuyên hoạt động từ thiện xã hội từ Canada, đồng thời cũng là người tạo ra chương trình nhận nuôi liên kết giữa Canada và Trung Quốc lúc bấy giờ, đã đến thăm trại trẻ mồ côi nơi An ở. Ngay khi lần đầu nhìn thấy An, Yulin biết ngay rằng có gì đó đặc biệt ở cô bé này và đã không ngần ngại gì đưa An đến bệnh viện hồi sức ngay lập tức.

Thoạt đầu, Yulin vốn định giới thiệu một cô bé khác cho vợ chồng Carsons – cha mẹ nuôi của An hiện giờ, nhưng sau đó cô lại cảm thấy An phù hợp với cặp đôi phúc hậu này hơn. Ngay khi vợ chồng Carson nhìn thấy bức hình của An, họ đã đồng ý lập tức và cùng Yulin bay đến Trung Quốc để gặp cô bé. Càng nghe về câu chuyện của An và những gì cô bé đã trải qua, mong muốn cho An một mái ấm gia đình đủ đầy càng mạnh mẽ. Chỉ sau hai tuần gặp nhau, trò chuyện và gắn bó, An đã chính thức trở thành An Carson và cùng cha mẹ nuôi của mình trở về Canada.   An-04

Điểm đến đầu tiên của An ở Canada là London Ontario, nơi cô dành 2 năm tiếp theo của cuộc đời học tiếng Anh và tiếng Pháp cũng như làm quen dần với văn hóa Canada. Thực tế, An không phải đứa trẻ duy nhất được gia đình vợ chồng Carson nhận nuôi.

“Tôi cảm thấy thật may mắn khi được lớn lên trong một gia đình đa văn hóa. Dù cha mẹ tôi là người da trắng, tôi có đến 11 anh chị em từ các nước Trung Quốc, Hàn Quốc Tanzania và Canada. Cha mẹ tôi rất cởi mở và muốn biết thêm về văn hóa của từng đứa chúng tôi, nên luôn khuyến khích chúng tôi không bao giờ từ bỏ gốc rễ của mình.”

Nhà Carson làm mọi thứ họ có thể để lũ trẻ được phát triển trong một môi trường thân thiện và hòa hảo. Khi họ nhận ra sự thiếu hụt đa dạng sắc tộc ở London, họ ngay lập tức dọn nhà tới Chilliwack, một thành phố ngay giữa vùng British Columbia tươi đẹp. Ngoài việc đi học ở trường người Pháp ở Surrey, An vẫn giữ được ngôn ngữ mẹ đẻ của mình bằng việc đi học tiếng Trung ngoài giờ đều đặn mỗi thứ bảy.

An-02

“Tôi nghĩ ngôn ngữ đóng vai trò hết sức quan trọng, vì nó là thứ kết nối tôi với nền văn hóa của mình, nên ngay khi tôi dần cởi mở hơn thì điều đầu tiên tôi mong muốn ở bố mẹ là cho phép mình được học tiếng Trung.”

Nghiên cứu đã chỉ ra rằng, những người đa văn hóa có nhiều điểm thuận lợi hơn bởi nó giúp họ suy nghĩ linh động và sáng tạo hơn. Nhưng việc đa văn hóa cũng có thể khiến họ gặp nhiều bất lợi nếu các nền văn hóa đó xung khắc lẫn nhau. Là một đứa con hội tụ cả hai nền văn hóa Đông – Tây, An luôn cảm thấy bản thân lạc lõng mỗi khi nhìn nhận về vấn đề này.

“Ngay cả khi tôi nói tiếng Trung rành mạch, người Trung vẫn có thể nhận ra tôi vốn dĩ không đến từ Trung vì tôi vẫn có nhiều nét tính cách giống người phương Tây. Nên ngay cả khi tôi là một người Trung thực thụ, tôi không hoàn toàn thuộc về nơi đó. Đó cũng là điều tôi ít nhiều trải nghiệm ngay tại Canada.”

An đã rất mừng khi gia đình mình quyết định chuyển đến sống ở British Columbia – nơi được cho là đa dạng văn hóa nhất Canada. Gần 30% người dân ở đây là đến từ các quốc gia khác. Bạn có thể dễ dàng lái từ Vancouver đến Richmond trải nghiệm cảm giác nền văn hoá Á châu, vì nơi đây có hai siêu thị nổi tiếng T&T và H-Mart chuyên buôn bán các mặt hàng châu Á.

“Vậy cậu nhìn nhận bản thân mình là ai?” Tôi hỏi An.

“Tôi là người Canada gốc Trung,” An trả lời. “Trung từ trong huyết mạch, và chắc chắn Trung Quốc sẽ luôn có một vị trí đặc biệt trong lòng tôi. Nhưng hiện giờ, Canada là nhà, là nơi mà gia đình tôi ở và cũng là nơi tôi thực sự cảm thấy thoải mái được là chính mình.”

Mặc cho mọi trở ngại từng gặp trong đời, từ thể trạng yếu ớt cho đến những tổn thương trong quá khứ, An vẫn tự hào vì những gì mình có và đặc biệt là bản sắc đa văn hóa của mình. Chẳng khi nào trong đời mà cô gái trẻ này để những trở ngại đó cản bước cô được làm những gì cô muốn.

“Trong văn hóa Trung Hoa, có một thứ gọi là sợi dây đỏ gắn kết định mệnh mỗi người với gốc rễ của mình.”

Khi An 13 tuổi, cô được đến Haiti lần đầu và đồng thời chứng kiến cảnh đói nghèo cùng cực. Tự nhủ bản thân mình có thể làm nên điều khác biệt cho những số phận bất hạnh, một năm sau, An đã khao khát được trở lại Trung Hoa lần đầu tiên sau nhiều năm.

“Nếu câu chuyện đời bạn bắt đầu từ đó, thì sau cùng bạn cũng sẽ tìm đường về lại với nó thôi. Mỗi mùa hè, tôi lại đến thăm rất nhiều trại trẻ mồ côi ở Trung Quốc. Tôi muốn mang hy vọng, tình thương và quan trọng hơn là cơ hội mà những đứa trẻ này xứng đáng có được. Chẳng ai có thể thay đổi thế giới, nhưng bạn có thể thay đổi cuộc đời của những đứa trẻ này.”

An-05

Buổi phỏng vấn kết thúc khi chúng tôi ngồi cùng nhau trong không gian lặng yên của quán cà phê trong khuôn viên trường. Mặt trời lặn dần, để lại những vệt nắng cuối ngày tranh thủ đùa vui trên nét mặt tươi tắn của An.

Càng nhìn cô ấy, tôi càng nghĩ đến những đóa bồ công anh dại vàng trải dọc vệ đường – luôn trỗi dậy, vươn lên rực rỡ, ngay cả ở những nơi khắc nghiệt nhất. Chúng sáng rực cái nét vàng tươi của mình trong một lúc rồi lại bay đi. Khi ai cũng cho rằng đó đã là kết thúc của một bông hoa, hàng vạn cánh hoa bồ công anh nhỏ li ti lại theo gió bay đi ươm mầm sự sống mới.

Chúng như một phép màu của tạo hóa, và cả An cũng vậy.

“Trước khi chúng ta kết thúc, có thể cho tôi biết ý nghĩa tên cậu được không?” Tôi hỏi.

“Tên tôi là An Carson,” khuôn mặt An bừng nở nụ cười, “An trong An Qian Li – rực rỡ, tươi đẹp và đầy màu sắc.”

Thiết kế bởi Vy Le.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.