If those who invented musical instruments are some kind of god, then those who master musical instruments must be demigods and that’s not an exaggeration.

It’s been a long while since the last time I got to visit a live music event, but whenever I do, the feelings of being able to watch how true art is created right in front of my eyes would only have me mesmerized all over again. No wonder why people spend a whole lot of their time and money to see bands play live – to see a musician’s true talent shines. Yesterday evening was no exception when I got to see Microwave for the first time. I’m no musical expert to judge their performance, but the guys were pretty awesome. 

At some point in my life, I like to imagine myself becoming a musician. But being part of the crowd is already satisfying enough.

At first, it might feel like you’re lost in the middle of a wolf pack, but as soon as the music starts, you realize you’re a wolf yourself. You are surrounded by people who play their normal roles by day, only to show their true nature by night. The chords open ways to their hearts and the lyrics speak their soul. In moments between songs when the strings run wild and the instruments become one, you’ve never felt more alive.


Nếu những người phát minh ra nhạc cụ là những vị thần, thì những kẻ thụ hưởng trọn vẹn nghệ thuật thao túng thứ thanh âm thoát ra từ chúng ắt hẳn là các á thần.

Đã lâu rồi tôi mới đến xem một buổi hòa nhạc live, nhưng cứ hễ mà đi thì y như rằng, tôi lại một phen bị bỏ bùa mê đắm bởi cái thứ âm thanh đầy tuyệt diệu và điêu luyện kia. Chẳng trách sao không ít người chịu bỏ thời gian, tiền bạc và công sức ra để xem nhạc sống, hay nói đúng hơn là để được gột rửa đôi mắt, đôi tai trần tục của họ bằng nghệ thuật từ những bậc thầy. Buổi diễn tối qua cũng chẳng phải ngoại lệ khi tôi lần đầu được xem Microwave. Hiển nhiên tôi chẳng phải chuyên gia để mà cảm nhận được trọn vẹn hay đánh giá gì chất nhạc của họ, nhưng phải nói rằng, họ rất tuyệt.

Nhiều lần trong đời, tôi ước gì mình là một nghệ sĩ lắm, nhưng cái cảm giác được làm một phần của đám đông cũng không quá tệ. Mới đầu lạ lẫm, bạn thấy mình như bị lạc giữa bầy sói. Nhưng ngay từ giây phút âm nhạc cất lên, bạn chợt nhận ra chính mình cũng là một con sói như những kẻ xung quanh. Ngày khoác lên chiếc mặt nạ thường trực, đêm lột bỏ đi để lộ bản chất thật của mình. Từng hợp âm, lời bài hát chỉ giúp quá trình lột xác diễn ra dễ dàng hơn.

Và rồi đâu đó giữa từng bản nhạc, khi tiếng đàn rung vang và mọi nhạc cụ hòa làm một, bạn bỗng thấy cuộc đời chưa bao giờ đáng sống đến thế.

Featured image from Tumblr by unknown artist.

Posted by:Rosie

Co-founder and editor at HAZEGAZE. Am I the only one writing about fashion here? Maybe.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.